"Ngày... tháng... năm...
... Mình đã dần tiếp cận được nàng. Chiều nay tan học được đi chung đoạn đường với nàng, đúng là ca-mơ-run. Nhưng phải nói càng tìm hiểu nàng mình càng nhận thấy nàng là một cô gái cá tính và dễ thương. Có một chút gì đó gần gũi nhưng cũng có một chút gì đó kiêu kỳ làm cho đối phương càng muốn chinh phục."
"Ngày... tháng... năm...
... Nếu không phải mình thì cũng là một người khác sẽ gúp đỡ cô bé tội nghiệp bị một kẻ tông xe vào và bỏ chạy. Nhưng mình đã làm việc đó. Vậy là mình đến lớp muộn và trót làm nhầm đề kiểm tra. Nhưng mình không ân hận vì điều đó, ngược lại một niềm vui nho nhỏ đã đến với mình đó là khi nhìn vào ánh mắt Kim Mai. Lần đầu tiên mình được cô ấy quan tâm, hỏi thăm, day dứt... Hình như mình cũng được người ta để ý đến. A men...(cười hết cỡ)..."
Đọc đến đây nó vội vàng gấp cuốn sổ lại như sợ ai trông thấy. Nó thấy xấu hổ với chính bản thân mình. Xuất phát từ lòng đố kị mà không ít lần nó bày trò chơi xấu Vĩnh. Còn Vĩnh, hắn quả là một tên ngốc khi không nhận ra được lần đó là nó cố tình đưa nhầm đề. Lại còn "để ý' nó nữa. Có điều hắn "kết" nó nhờ tài bơi lội vậy mà lần gặp nhau ở bờ hồ công viên nó đã giả vờ không biết bơi để bày trò kéo hắn xuống nước. Lần đầu tiên nó thấy ngại khi nghĩ đến Vĩnh. Nhưng cũng chưa muốn kết thúc sự tò mò tại đây. Nó len lén mở cuốn sổ ra đọc tiếp.
"Ngày... tháng... năm...
... Mình dở quá, cơ hội cho mình và nàng tiếp cận gần nhau gần trong gang tấc và dễ dàng như uống một cốc nước mát giữa buổi trưa hè nóng bức, mình cũng không làm được. Kết quả là mất điểm trước một cô gái mỏng manh giữa hồ nước trong xanh. Mình đã sơ ý để mất thăng bằng, và mất luôn cơ hội được xích lại gần nàng hơn nữa... Thật kém cỏi..."
"Ngày... tháng... năm...
... Trong những ngày ở bệnh viện, không lúc mình không nguôi nhớ về cô ấy.
... Những cơn đau đầu, mình không thể nào chịu đựng nổi. Nó buốt và hành hạ mình từng đêm nhức nhối...
Nhớ nhà, nhớ người..."
"Ngày... tháng... năm...
...Thật bất ngờ khi mình phát hiện ra cô ấy là con của thầy hiệu trưởng. Mình chỉ muốn là một học sinh bình thường, một con người bình thường, được sống, học tập và có những rung động bình thường như bao đứa trẻ tuổi mới lớn khác. Mình chấp nhận không đi thi học sinh giỏi miễn là nàng cảm thấy vui và không hiểu lầm về sự xuất hiện của mình bên cạnh nàng..."
"Ngày... tháng... năm...
... Đi học về, không hiểu cảnh tượng gì đang xảy ra với gia đình mình thế này. Công an, sao lại lắm công an đến như vậy. Người cha đáng kính luôn là điểm tựa và một nguồn sáng cho mình noi theo, tại sao, tại sao tay trong vòng số tám để họ dắt đi trong tiếng còi xe U-oat não lòng đến thế. Mẹ thì oặt người đi với tay theo cha khóc lóc xin một lời tha thứ. Đôi mắt cha buồn rầu không nói nổi lên lời, đến phút cuối cố dằn lòng thốt lên một tiếng căn dặn "Mình ở lại cố nuôi dậy thằng Vĩnh nên người", rồi cứ thế lặng lẽ tiến bước ra thẳng phía cửa xe... Cha đã làm đến chức vị cao nhất của một ngân hàng có uy tín. Mẹ ở nhà mở tiệm vàng buôn bán cho khuây khỏa. Rồi không hiểu thế nào mở rộng quy mô kinh doanh sang buôn bất động sản và cho vay nặng lãi. Đùng một cái vỡ nợ, số tiền lên đến hai trăm tỷ. Số tiền ấy chủ yếu nằm trong công quỹ của ngân hàng. Bố đứng ra nhận hết tội. Nhà cửa bị niêm phong..."
"Ngày... tháng... năm...
... Hôm nay, mình và mẹ dọn đến ở tạm một căn nhà mới, mái ngói liêu xiêu tại một làng ven đô. Mình bị cắt mọi khoản chi tiêu, mẹ thì xin đi làm lao công ở một xí nghiệp gần nhà. Mình bị rơi vào bế tắc và cảm thấy chán nản vô cùng. Bố bị kết án trung thân. Thời gian này mình rất dễ bị giao động, càng chán nản hơn khi mối tình đầu không có bắt đầu và càng không thể có kết thúc. Cơn đau đầu của vết thương cũ lại tái phát, mình đâm biếng học. Thời gian đầu mình chỉ hay cúp tiết, chốn học rồi đi dọc bờ sông Thương chiêm nghiệm và nghĩ ngợi, đôi khi lại chỉ là một khoảng trống rỗng vô hình...
Mẹ không quen với cảnh nghèo khó, cuối cùng cũng đến một ngày rũ bỏ tất cả để đi theo tiếng gọi của sự giàu sang, tìm lại một phần đời đã mất bên cạnh một người đàn ông giàu có. Có môt sự buồn không hề nhẹ."
"Ngày... tháng... năm...
... Lần đầu tiên trong đời mình biết được thế nào là chất trắng. Cái thứ chết người ấy nó làm cho con người ta đê mê và dường như còn giảm được những cơn đau đầu vẫn hành hạ mình mỗi khi trời trở gió. Từ lúc nào, mình đã đánh mất bản thân. Mình không còn là mình nữa... Ôi còn đâu những giấc mơ một thời cắp sách tới trường, mai ra đời làm một kĩ sư xây dựng, dựng xây những công trình mới. Ôi, không thể nào quay lại được mái ấm gia đình xưa... Và người con gái mình đã từng mê đắm, sẽ chẳng bao giờ quên được nàng nhưng mộng ước xa xăm, ngàn năm xa tầm với..."
Gấp trang nhật ký lại, nó gục đầu xuống gối. Chưa bao giờ nước mắt nó lăn đều xối xả, mặn mòi như lúc này. Nó cứ tưởng những màn kịch của nó diễn ra hoàn hảo từ đầu tới cuối. Đã từ lâu, Vĩnh đã nhìn thấu được nét vờ vĩnh trong con người nó, nhưng vẫn cảm mến. Nó thì sao, ngoài những tình yêu cha mẹ và những trang sách chưa khi nào nó biết lỗi nhịp trái tim trước một người khác phái. Lòng ích kỷ và sự đố kị muốn vươn lên chiếm lĩnh vị trí cao nhất trong học tập đã làm mờ mắt nó. Ngay cả một tình yêu chân thành của một người con trai tốt và giỏi toàn diện như Vĩnh nó còn không để ý và nhận thấy. Có phải không, lòng người vô tình đã khuất lấp những ước mơ nhỏ nhoi và rất đời thực của một cậu bé tuổi mới lớn? Trong lúc này, nó muốn lao nhanh ra cửa, tìm gặp Vĩnh, mà biết Vĩnh ở đâu?
Mở cửa sổ, nó ngước nhìn bầu trời cao. Hi vọng trong lúc này, Vĩnh cũng nhìn lên bầu trời ấy, để nó có thể nhắn gửi mây xanh chuyển lời xin lỗi, dẫu có muộn màng đến với Vĩnh. Nó đã ngồi như thế, chắp tay nguyện cầu, nước mắt lã chã, đầm đìa ở cổ hàng tiếng đồng hồ... Cánh cửa sổ vừa khép lại, nó leo lên giường. Trong một góc khuất, Vĩnh ngước nhìn lên. Chưa đêm nào hắn không xuất hiện nơi đây, gửi những ánh nhìn về nơi gác nhỏ. Nơi đó có một người con gái hắn thầm yêu.
Mai đi tìm hắn. Nhưng trong tay nó không hề có một manh mối khả thi nào cho biết hiện giờ hắn ở đâu. Mẹ hắn, nghe nói đã cùng chồng hai sang nước ngoài sinh sống. Còn hắn, không hiểu sao lại không đi theo mẹ.
Học bài xong, nó lên giường. Nằm mãi mà vẫn không sao ngủ được. Cứ nhắm mắt vào là hình ảnh Vĩnh lại hiện lên trong tiềm thức. Mà lỗi là của ai? của Mai, của cha mẹ hắn, của số phận, của xã hội hay chính bản thân hắn?...
Chỉ biết rằng, lạc lối mất rồi Vĩnh ơi...
Với tay lấy cuốn nhật ký của Vĩnh đánh rơi, vô tình trên giá sách rơi ra những tấm hình kỉ niệm. Trong đó có cả những tấm ảnh chụp ngày 20- 11 năm lớp 10 của lớp nó. Có cả Vĩnh. Hắn hồn nhiên vô tư, nụ cười trong sáng hiền hòa. Hắn cũng thích pha trò, biểu diễn trước ống kính máy ảnh ghê cơ. Hình hắn Mai lưu khá nhiều, tấm nào cũng thấy cười... mà bấy lâu nó chẳng khi nào nó quan tâm đến...
Góc phố vẫn một người hằng đêm đứng đợi. Đợi một điều vô hình, không hẹn ước mà trong cái