pacman, rainbows, and roller s

Danh ngôn tình yêu: Kẻ cô đơn chỉ là cái bóng của một con người. Kẻ không được yêu thì dù ở giữa mọi người vẫn thấy cô đơn.
Thông Báo
Wap Trong Dang Giai Doan Xay Dung
Nhận Lam Video
Nhận Lam Logo
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

Lung linh mắt nắng

Lung linh mắt nắng
Đăng: Hồng Ân
score 4.5 sao trên 1024người dùng
Lượt xem: 5518
Chia sẻ: SMS Google Zing Facebook Twitter


Tính em là vậy, khi đã yêu mến ai thì quan tâm hết mình. Con người sống để yêu nhau. Thế thôi. Thiên hạ nghĩ gì mặc họ.



Em bỗng cười khúc khích tỏ vẻ khoái chí AQ. Bỗng bịch một phát. Em va vào ai đó. Á! Thì ra là hắn.


- Nè! Mộng du hả? Hắn hỏi.


- Hì. Đâu có. Sao bạn lại ở chỗ này?


- Sao lại không được? Sân trường mà?


- À, ừ, hì.


- Lần sau đi đứng cẩn thận.


- Hì. Cảm ơn.


Nói xong, hắn đi thẳng. Nhìn cái khuôn mặt lạnh lùng khó ưa đó bỗng thấy tưng tức thấy mồ. Em đưa nắm đấm dứ dứ phía sau lưng hắn. Dường như cảm nhận được điều đó, hắn quay lại và bắt gặp. Em bị bất ngờ, rụt tay lại nhưng không kịp. Mặt đỏ ửng lên, lúng túng, quay lưng chạy ù vô phòng học. Nắng ngẩn ngơ ngã sóng soài trên lá khô. Hàng phượng bâng khuâng cố đỏ những sắc màu le lói cuối mùa. Thu trong veo như mặt hồ nước, thanh khiết như tâm hồn những cô cậu học trò mới lớn.


Hắn là Linh, học lớp bên. Hắn mới chuyển từ trường ở đâu tận một thành phố lớn về đây được hai tuần. Với khuôn mặt không phải là đẹp trai đến mức đón tim mấy nàng nhưng lại khá lạnh lùng, bí ẩn làm nhiều "fan" nữ tò mò. Và tất nhiên trong số đó có con nhỏ chảnh chọe là em.


Em là Phương, học lớp 11b bên cạnh. Lớp b tất nhiên "dốt" hơn lớp a nên các bạn nữ bên này rất mến mộ mấy anh chàng lớp a lắm lắm. Nhưng bù lại, mấy nàng lớp b lại khá xinh xắn nên mấy anh bên kia cũng mến mến. Tình hình cứ thế đung đưa, không có gì đáng nói. Nghĩa là lướt qua, lướt lại lớp nhau đá mắt đưa tình nhau là chuyện thường ngày ấy mà.


Em học khá, có chút nhan sắc và đặc biệt sự ngây thơ đôi lúc ngớ ngẩn của em làm bao chàng gục ngã, chỉ chờ em dang tay kéo lên thôi. Nhưng em nó cứ ngơ ngác như thế, ai nói gì cũng chỉ toe miệng cười rồi lại quay nhìn lá, nhìn hoa mà thơ thẩn. Bao anh gặp, đá lông nheo đến gãy cả mắt mà em chả hiểu tình ý gì cả. Không phải em không biết, em chưa muốn yêu, mà em cũng chẳng thấy thích thú gì cái trò nhăng nhít ấy. Phấn đấu học thật tốt mới là mục đích của em, còn anh nào có ý thì giả vờ tỏ ra ngớ ngẩn thế đôi lần rồi mấy anh cũng chạy dài.


Nhưng đã là con gái ai không thích được người khác phái ngưỡng mộ, trộm nhìn hay ngắm nghía mình. Em cũng thế thôi. Đôi khi lại được dịp thể hiện cái chảnh của mình nữa chứ. Thế mà trong cái lớp bên đáng yêu đó lại có một kẻ thật đáng... ghét.


Hắn không thèm nhìn em lấy một lần, nếu vô tình đối mặt thì ánh mắt ấy vẫn lạnh tanh như đồng. Không cười, không hỏi, không tỏ vẻ gì hết. Thật tức mà. Nhiều lúc em còn nghi ngờ sắc đẹp của mình nên sau mỗi lúc chạm mặt hắn em còn len lén lấy gương ra soi thử khuôn mặt mình. Đẹp mà? Hắn khốn thật!


Thời gian cứ thế trôi trong sự ấm ức của em. Bao lần chạm mặt hắn đều mang lại cho em một cảm xúc mà với những tên con trai khác em không cảm nhận được. Đó là hoảng hốt, xấu hổ, hơi run, tim đập mạnh, và sau đó là cục ức dâng lên, muốn trả thù. Giờ em mới hiểu được cảm giác của những tên con trai lớp a ngày trước khi đối diện với em. Chắc họ cũng có cảm giác đó và thù ghét em lắm nên mới đặt cho em biệt danh "Phương Ngơ". Mà cảm giác đó gọi là gì nhỉ? Phải về hỏi mẹ. Hic! Không được, mẹ mắng cho chết. Hay hỏi bạn? Ui, tụi nó ghẹo cho mà chui xuống đất. Em lại ngơ ngẩn ngồi nhìn trời.


Thu heo may đã qua. Mùa đông về choàng chiếc áo màu xám lên bầu trời. Nắng đã không về lung linh trong mắt em nữa. Nên đôi mắt đượm một nỗi suy tư. Có một cái lạnh nhè nhẹ len lỏi vào đâu đó trong sâu kín tâm hồn. Thỉnh thoảng, có vài chàng đi ngang qua ghế đá liếc mắt đưa tình hay buông lời chọc ghẹo nhưng em đâu thèm để ý. Em bận ngơ ngẩn rồi. Mặc gió thúc vào má, thổi tung vay mái tóc đen dài, em cứ ngồi đó, đăm chiêu nghĩ ngợi. Mắt em bỗng sáng rỡ lên. A, có một kế hoạch.


Xuân đến rồi đi, hạ cũng sang rồi trôi mất. Em hồi hộp chờ đợi kết quả xếp lớp. Cả năm học qua, chưa bao giờ bạn bè thấy em phấn đấu đến vậy. Ai cũng ngạc nhiên khi con nhỏ Phương thay vì ngồi ngơ ngẩn thì dạo này cứ cắm đầu vào sách vở, không kể giờ ra chơi nữa. Nhiều nhỏ bạn bực tức mà gắt với em. "Nè, bà trở nên hâm thế bao giờ vậy? Hay đạp nước... của bọn lớp a?" "Học nhiều vào cho thủng não à? Có ra ngoài chơi với bọn tui không thì nói?" "..." Nhưng nhỏ Phương cứ cắm cuối vào trang sách giả vờ chẳng nghe bọn bạn nói gì. Đôi khi bọn chúng tức quá, xúm lại cù lắc, nhéo, đấm, đá đau điếng nhưng Phương vẫn không thèm buông sách xuống, chỉ cười hì hì thật ... ngớ ngẩn. Bọn bạn lắc đầu, không ai biết em nghĩ gì nữa.


Rồi ngày đó cũng tới. Em vui mừng nhảy tưng bừng giữ bao ánh mắt nhìn khó hiểu của bàn dân thiên hạ. Hóa ra em đậu vào lớp 12a! Có gì mà mừng đến thế! Bọn bạn không hiểu nổi. Sắp xa bạn bè qua lớp khác mà còn vui được. Đúng là "Phương Ngơ".


Ngày lên lớp xí bàn, em biết hắn hay thích ngồi bàn cuối trong góc phải nên nhảy tót lại chỗ đó mà ngồi trước rồi để sách mình lên xí phần luôn cho hắn. Bọn con trai 12a nghe Phương chuyển vào lớp mình thì mừng như bắt được vàng. Tên nào cũng muốn ngồi bên chỗ trống cạnh Phương nhưng em không cho, nói là chỗ đó có người ngồi rồi.


Và cuối cùng, Linh cũng xuất hiện. Hắn thản nhiên đi thẳng đến chỗ bàn em và ngồi vào góc còn trống, tựa vào tường nhắm mắt mơ màng như em là một người vô hình bên cạnh. Tức nổ đôm đốm, em hét lên.


- Nè! Tên kia, chỗ này có người ngồi rồi à.


- Ai?


- Bạn tui.


- Kệ bạn. Chỗ này tôi ngồi năm ngoái đền giờ.


- Năm ngoái khác, năm nay khác à.


- Hình như mình nhớ lớp a năm nay chỉ có mình bạn được bổ sung thôi mà.


Hắn vẫn không mở mắt, tỉnh bơ đáp lại làm em ú ớ không biết nói thế nào. Mấy tên khác ngạc nhiên, ngẩn tò te, không biết con "Phương Ngơ" này đang làm cái trò gì. Em giả vờ ngớ ngẩn nhìn ra ngoài khung cửa. Mùa thu vàng rực, lá vàng, hoa cúc vàng, nắng cũng vàng trở về lung linh trong mắt em. Mùa thu cuối cùng của tuổi thần tiên, bồi hồi cảm xúc. Em như nghe nhịp đập của con tim vừa chạm vào heo may mùa cuối. Vậy là chỉ đợi một tiếng ve nữa thôi, ta đã xa nhau rồi.


- Bạn là Phương? Hắn bất chợt hỏi làm em giật mình khỏi cơn mơ màng.


- Ừ, không biết sao còn hỏi?


- Mới đọc danh sách lớp.


- Vậy á?


Đúng là "Xác ướp". Hắn không nói gì, định tiếp tục thiu ngủ thì cô giáo bước vào lớp.


Trong tiết học, hắn ngồi ngay ngắn, chắm chú nghe giảng, ghi chép, làm bài tập, không nói chuyện nửa lời. Phương cũng giả vờ chú ý lên bảng nhưng thật sự, trong tâm trí chỉ chú ý đến từng cử động của hắn mà thôi. Khi giải bài tập, em vờ quay sang hỏi bài hắn dù đã biết tỏng cách làm.


- Vậy mà cũng vào được lớp a? Hắn cằn nhằn.


- Ừ, tui dốt, nhờ xuôi nên mới vô đây gặp ông đó.


Nói vậy thôi nhưng hắn vẫn chỉ bảo tận tình. Mà cách giải của hắn ngắn gọn, tinh tế hơn cách mà em nghĩ ra và cũng khác với cô nữa. Không biết hắn học cách đó từ đâu nữa nhưng rất hay và thông minh. Phương bỗng phục hắn lắm.


Và cứ thế, môn nào em cũng giả vờ nhờ hắn chỉ bài giúp. Mặc dù lúc nào cũng cằn nhằn cái dốt của em nhưng hắn vẫn hướng dẫn rất chi tiết.


Cứ thế, hai người trở nên thân thiết từ lúc nào chẳng biết. Bọn con trai trong lớp thấy thằng Linh lấy lòng được người đẹp thì tức anh ách nhưng chịu chứ làm gì được. Còn bọn con gái thì cũng ganh tỵ với Phương nhưng cũng đành chấp nhận rằng họ là một cặp rất xứng đôi.

...